Vợ Tôi

Tôi rất xinh đẹp, còn vợ tôi rất béo, và rất xấu. Tôi đã tìm kiếm tất cả các loại động vật, kể cả những con vật từ thời tiền sử, để so sánh chúng với sự xấu xí của vợ tôi, nhưng không tìm thấy con nào xứng đáng.Tôi rất xinh đẹp, còn vợ tôi rất béo, và rất xấu. Tôi đã tìm kiếm tất cả các loại động vật, kể cả những con vật từ thời tiền sử, để so sánh chúng với sự xấu xí của vợ tôi, nhưng không tìm thấy con nào xứng đáng. Và cuối cùng, tôi phải so sánh vợ mình với đứa trẻ mà ai cũng nghe, ai cũng biết, nhưng chưa ai thấy, đó là ma. Vợ tôi xấu xí, mập mạp, nặng chừng ba ký, miệng rộng, răng chìa ra hết, trông giống Happy Polla.

Đẹp trai mà lấy phải vợ xấu thì cũng ngại, nhất là khi ra đường, gặp gỡ bạn bè, họp lớp, tiệc tùng… Trai đẹp lấy vợ xấu thì phải chiều vợ. một cái gì đó khác xuất sắc để bù đắp cho sự mất mát của vẻ đẹp. Sự đền bù đó có thể là tấm lòng nhân hậu, biết chắc chắn; hoặc là dũng cảm, dịu dàng, nữ chính hoặc là hiểu chuyện, thông minh, ngăn nắp. Nhưng người bình thường không mấy quan tâm đến những lý do đằng sau, họ chỉ nhìn phía trước để phán xét, đánh giá, vì đơn giản đó là con mắt của họ!

Vậy nên, trong những cuộc vui ấy, khi bạn bè tôi thường dẫn người yêu, vợ con đi theo để khoe khoang, tự hào thì tôi chỉ đi một mình! Ai hỏi thì tôi bảo cô ấy bận ở nhà chăm con, giặt giũ, dọn dẹp, được tiếng là vợ đảm đang, bớt tủi thân! Tuy nhiên, cũng có những lúc vợ không thể giúp được gì. Ví dụ, đi ăn nhà hàng để chúc mừng sinh nhật vợ tôi, hoặc thăm người bạn mới của cô ấy, tôi sẽ không để cô ấy đi theo? Những lúc như vậy, tôi thường đeo kính râm, đội mũ bảo hiểm nồi cơm điện, có kính và vành rộng kéo dài quanh quai hàm, khẩu trang kín mít. Không nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của tôi, vợ tôi có xấu đến đâu cũng không ai bàn tán xì xào!

Nhưng một lần, khi hai vợ chồng đi ăn, đang chuẩn bị chọn đồ ăn thì người phục vụ đến nhắc tôi:

– Anh thông cảm! Nhà hàng của tôi quy định trong khi ăn, khách hàng không được đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang!

Nó nói rằng, tôi cũng phải cởi mũ, bỏ khẩu trang, để lộ khuôn mặt xinh đẹp của mình, tôi phải làm sao ?! Vừa nhìn thấy mặt tôi, mấy đứa bàn bên cười tủm tỉm, chỉ trỏ và xì xào to:

– Anh đẹp thế mà lấy vợ xấu quá! Đây gọi là “Hoa lài cứt trâu”!

– Ví cũng ngu! Câu đó có nghĩa là vợ đẹp lấy phải chồng xấu! Và điều này là ngược lại!

– Đúng! Vậy trong trường hợp này phải sử dụng những gì?

– Phải là “Đất phù sa trồng hoa cứt lợn”!

Rồi cả lũ cùng cười! Sau khi cười, họ tiếp tục:

– Nhưng hình như cặp đôi này đi SH! Bạn có biết, SH của ai không?

– Tất nhiên là của vợ anh ấy! Nếu không, thì không công bằng!

– À, nếu một chàng trai rất xấu, chở một chiếc xe SH rất đẹp, thì đó là xe của ai?

– Tất nhiên là thằng đó!

– Oh! Vậy nếu một chàng trai rất xấu, đi xe Wave cũng rất xấu, chở một em rất đẹp, đó là xe của ai?

– Chỉ trích! Câu hỏi khó! Ai?

– Của thằng đó, là xe ôm!

Sau đó họ lại cười! Tôi nóng mặt, định cầm bát lên đập vào đầu họ, nhưng nghĩ lại, họ nói đúng quá nên thôi, cúi xuống ăn! Vợ tôi cũng nghe thấy tất cả những gì họ nói, và có lẽ hiểu tôi đang nghĩ gì. Và như để bù đắp, cô ấy ân cần và nhẹ nhàng gắp hai viên gà vào bát tôi, giọng dịu dàng:

– Ăn nó đi! Ăn một cái gì đó tốt!

Chúa không cho ai tất cả, và không lấy đi của ai. Với vợ tôi cũng vậy. Có lẽ vì thấy vợ tôi béo quá, không đủ sức làm cho bầu vú của vợ tôi to ra nữa nên ngực vợ tôi xẹp lép như xoa, mặc dù cô ấy nặng ba cân, cặp vú của vợ tôi nếu có thì đè lên. quy mô, có thể chỉ có một hoặc hai bông hoa. Đổi lại, anh ta để bụng vợ tôi lúc nào cũng chảy xệ, bắp tay to bằng bắp chân và to bằng thân cây đa trồng ngoài ngã ba.

Trước giờ tôi sợ bóng tối, đi ngủ vẫn phải bật đèn. Nhưng từ khi lấy chồng, tôi bỏ hẳn thói quen đó. Bởi vì đối mặt với hai nỗi sợ hãi, người ta phải chọn cái nhỏ hơn! Đêm qua, tôi đang ngủ thì thấy khó thở, tỉnh dậy thì phòng ngủ tối om, chẳng thấy gì, chỉ có hai chân vợ quấn chặt lấy cổ tôi …

– Trời ơi! Tại sao bạn lại để chân của bạn trên cổ của tôi?

– Ở đâu? Đó là bàn tay của tôi! Tôi đang ôm cổ tôi!

– Đúng! Sau đó, tay! Nhưng bạn có giận tôi không? Tại sao ôm bạn và quay lưng lại với anh ta?

– Ở đâu? Lưng của bạn đâu? Bạn đang ép ngực của bạn vào tôi!

Đây! Tắt nguồn khi đang ngủ đôi khi có thể gây khó chịu! Nhưng cũng nhờ mất điện mà tôi mới dám lại gần và làm tình với vợ! Vì bóng tối bao la, thăm thẳm ấy chính là người bạn, là đồng minh giúp trí tưởng tượng của tôi bay xa, thoát khỏi hiện thực phũ phàng. Người ta làm tình với vợ tôi đã mệt, tôi còn mệt hơn, vì tôi phải dùng trí tưởng tượng quá nhiều. Gần đây, vợ tôi tình cờ đòi xem một số phim Nhật Bản khó chịu, và quay sang trách tôi:

– Các bạn xem và học hỏi! Người ta phục vụ vợ nhiệt tình mà lại vác cày, tuốt củ cải, xay lúa! Còn tôi, từ khi cưới nhau đến giờ, tôi chỉ biết truyền thống! Chán đến chết!

– Xin vui lòng! Chàng trai đó có thể vác cày vì chiếc cày của cô thon gọn và nhẹ nhàng. Còn cái cày của tôi, ít nhất cũng sáu mươi cân, chỉ mang theo không đủ há mồm, còn sức mà cày nữa!

Nhưng có vẻ vợ tôi vẫn không chịu hiểu thì phải ?! Bằng chứng là tối hôm trước, khi hai vợ chồng gần gũi, trong lúc tôi đang nghiến răng cố gắng, chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ thì bất ngờ vợ quay sang một chút khiến tôi chần chừ, tôi ngã lăn ra. phía dưới. Tôi định trèo lên làm tiếp thì nghe giọng vợ tôi hậm hực:

– Không leo nữa! Bạn chỉ cần nằm im! Tôi muốn cưỡi ngựa!

Tất nhiên tôi không bao giờ đồng ý, mặc cho cô ấy van xin, rồi vùng vẫy, hờn dỗi, tôi kiên quyết từ chối! Ta sẽ mê, nhưng liên quan đến nhân sinh, làm sao có thể mê được ?!

Nhiều bạn đang thắc mắc, tại sao vợ xấu thế này mà tôi vẫn lấy cô ấy? Nói thật, khi cô ấy cầu hôn tôi, tôi thực sự bối rối! Nhưng cô ấy vẫn thuyết phục, nói rằng mình là con một, bố cô ấy rất giàu, là chủ chuỗi nhà hàng nổi tiếng trong thành phố. Nếu tôi lấy cô ấy, khi bố cô ấy mất, chắc chắn toàn bộ của cải và chuỗi nhà hàng đó sẽ thuộc về vợ chồng tôi chứ còn ai nữa ?! Tôi nghe vậy, nhưng vẫn băn khoăn:

– Cha anh còn trẻ và khỏe như vậy, khi nào thì chết? Khi nào bạn sẽ là ông chủ của chuỗi nhà hàng đó?

– Nhìn là vậy, nhưng bố em bị bệnh tim bẩm sinh, có thể ra đi bất cứ lúc nào! Đừng lo lắng!

Vậy nên tôi chấp nhận lời cầu hôn của cô ấy! Ngay trong tiệc cưới, có lẽ vì quá sung sướng như trút được gánh nặng trên người quá lâu nên bố chồng tôi uống đến mức ôm ngực, trợn mắt và phải gọi xe cấp cứu. ! Tôi mừng thầm, nhưng sau hai ngày nằm viện, thấy anh khỏe mạnh, bình thường, như chưa hề bị suy tim! Sau đó, còn có vài lần nữa thấy anh ôm ngực gục xuống, suýt chết! Nhưng tôi chỉ suýt chết chứ chưa chết thật, nên tôi chỉ trải qua cảm giác vui sướng chứ chưa bao giờ thực sự hạnh phúc!

Chiều nay, đang ngồi trên ghế sa lon, vợ tôi nhắn tin: “Bố đang cấp cứu ở bệnh viện, về ngay! Lần này có vẻ nguy kịch, khó qua khỏi! ”. Nghe vậy, tôi cuống quít chào tạm biệt đám bạn chat, sau đó đăng xuất khỏi đây, tắt máy, tức tốc đến bệnh viện. Dù bố chồng tôi có vẻ mệt mỏi, ống thở và dây thừng chằng chịt nhưng khi thấy tôi đến, ông vẫn vẫy tôi lại gần, giọng thủ thỉ:

– Bệnh của bố nặng lắm! Lần này chắc …

– Khoe miệng! Bố đừng nói vậy! Bố không chết được! – Tôi hét lên!

– Không phải! Ý tôi là … lần này tôi phải đi Mỹ để phẫu thuật tim!

– Có thật không?

– Đúng vậy, đợt điều trị này sẽ rất lâu và tốn kém, tốn rất nhiều tiền nên tôi đã gom hết tài sản và bán hết chuỗi nhà hàng của mình!

– Huh? Anh không để lại gì cho em?

– Đúng! Bố để lại cho tôi đứa con gái duy nhất của tôi! Nhớ giữ gìn cẩn thận nhé!

– Huhu! Cha!

– Đừng khóc! Bác sĩ nói, ca phẫu thuật này tuy nguy hiểm nhưng tỷ lệ sống của bố vẫn là 69%, mẹ đừng quá lo lắng nhé!

– Đó là tỷ lệ sống của bố, còn con thì chết hẳn rồi bố ơi! Huhu!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *