You are here

Truyện cười khác

Săn hết

Một anh chàng từ thành phố lần đầu tiên về quê thăm chú. Khi vị khách thành thị bắt đầu cảm thấy chán cảnh rừng rú, ông chú nảy ra một ý:

- Sao cháu không lấy súng và dẫn lũ chó đi săn bắn cho vui?

- Thế là anh chàng xách cây súng và đưa đàn chó vào rừng. Vài tiếng sau, anh ta quay về một mình, chú hỏi: Đi săn vui chứ?

Nghe siêu hạng

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:

- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?

- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.

Phải nói chính xác mới được

Một ông đi trong công viên thấy chiếc ghế đá có một gã đang ngồi, bên dưới có một con chó. Ông cũng muốn ngồi, nhưng ngại con chó nom có vẻ dữ, nên hỏi gã kia:

- Con chó của ông có cắn người không?

- Con chó của tôi thì không cắn ai.

- Người đàn ông ngồi xuống nghế, bị con chó ngoạm luôn cho một phát. Ông tức giận nói: Thế mà ông bảo là con chó của ông không cắn ai.

Xóa đói giảm nghèo

- Tỉnh anh còn hộ đói không?

- Dạ, hết.

- Còn hộ nghèo không?

- Dạ, cũng hết luôn!

- Ủa, làm cách nào mà nhanh vậy?

- Dạ thưa, em... đẩy họ sang tỉnh khác.

Vẫn đang nghiên cứu

Kỳ thi SV quốc tế năm ấy về chủ đề Lịch sử và thi vấn đáp. Một SV Việt Nam học "tủ" lệch nên đành ghé vách nghe trộm.

- Giám thị người Liên Xô đọc đề cho một SV Cuba: Anh có 3 câu hỏi...

- Dạ!

- CM Tháng Mười Nga thành công vào năm nào?

- 1917!

- Do ai lãnh đạo?

- Do Lênin lãnh đạo!

- Tốt. Câu hỏi phụ: Theo anh thì có ma hay không?

Phương pháp xử lý con ruồi

Khi phát hiện trong cốc bia hơi có con ruồi:

- Người Mỹ hỏi lại chủ quán xem con ruồi thật hay ảo.

- Người Đức sẽ đổ cốc bia xuống sàn, trả tiền và ra khỏi quán.

- Người Anh sẽ mắng nhiếc chủ quán, đòi cốc khác.

- Người châu Phi ăn con ruồi, sau đó uống bia.

- Người Trung Quốc vứt con ruồi đi và uống bia.

Triết lý về tiền

- Không ăn sáng không phải vì không có tiền ăn sáng, mà vì muốn tiết kiệm thời gian cho việc... ngủ.

- Tiền là thứ ngốn thời gian kinh khủng, để có nó, người ta phải làm nhiều việc: viết thư về nhà, xin bạn bè "viện trợ", "thăm" tiệm cầm đồ và viết đơn xin hoãn học phí...

Pages